Đây sẽ là bài viết cuối cùng ở motngung.com mang dáng vẻ như thế này. Bài viết tiếp theo, xin hẹn gặp lại vào một ngày nào đó... Hãy tin là thế.
Nhiều người vẫn hỏi tớ... vì sao lâu nay không viết blog. Tớ không trả lời được. Chính tớ cũng không biết lý do vì sao. Cho đến khi, tớ nhận ra trước đến nay tớ viết vì cái gì. Tớ viết vì tớ thực sự cô đơn và để có sức mạnh đối diện với nó, tớ viết, tớ viết để tự nhìn rõ và để được nghe mọi người nói là tớ mạnh, và vì thế, tớ không cần phải lo lắng về sự cô đơn của mình.
Cho đến cái ngày, tớ từ bỏ con đường cho dù không phẳng lặng nhưng rõ ràng đích đến là nước Mỹ để nhảy vào một cuộc chiến không biết bao giờ mới dừng, tớ thực sự nhận ra là tớ mạnh và tớ không cần cái gì giúp tớ đối diện với sự cô đơn nữa. Niềm đam mê theo đuổi sức mạnh giúp tớ quên hết...
Rồi khi tớ trở về từ TTVN, tớ nhận ra mình đã mạnh hơn rất nhiều, rất nhiều, và đã có nhiều thứ. Và điều tồi tệ bắt đầu từ đây. Có ai biết định nghĩa về Developers không? Developers là những người không ngừng tối ưu hóa... Và những người đó là những người không bao giờ biết hài lòng. Tớ không thể biết hài lòng... Càng mạnh lên, càng có nhiều thứ, tớ càng nhận ra mình thiếu cái gì. Tớ bắt đầu nghĩ nhiều hơn đến những thứ tớ thiếu... Nó không làm tớ yếu đi, nhưng làm tớ không còn dám đối diện với sự cô đơn của chính mình nữa.
Cho đến khi, bỗng nhiên tớ nhận ra, kẻ yếu ớt thì không thể bảo vệ được cái gì cả (weaklings can't protect anything), và người ta mạnh không phải vì chiến thắng người này, người kia, mà là chiến thắng chính mình, tớ hiểu nếu mình không tự giải quyết, cho dù có mạnh lên thêm bao nhiêu, cũng sẽ không thể bước đi xa được.
Tớ không muốn sự cô đơn của mình làm tổn thương thêm ai nữa. Cầu mong tớ sẽ được tha thứ bằng cách giải quyết nó, bằng cách đưa nó về đúng trạng thái ban đầu, bằng cách để nó đấy, đối diện với nó, và lắng nghe xem tự nó muốn gì.
Và tớ sẽ chỉ tiếp tục viết, khi đã giải quyết được nó... Ít ra là không phải bây giờ...